Mẹ Hồn Xác Lên Trời

Mẹ Hồn Xác Lên Trời

Giáo hội Hoa Kỳ sẽ bị phá sản
Tâm Lý Ứng Dụng Trong Hôn Nhân
Tâm Lý Tha Thứ Trên Hành Trình Tìm Hạnh Phúc

Trích từ bài giảng của Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI, 15 tháng 8 năm 2005

Trần Mỹ Duyệt chuyển ngữ

 

Tâm tình người dịch:

Lễ Mẹ Lên Trời đã qua, nhưng lòng sùng kính và noi gương Mẹ mãi mãi là tâm tình của người con yêu mến Mẹ. Trong bài giảng lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời năm 2005, Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI đã nêu lên những nét nổi bật về thần học Thánh Mẫu liên quan đến việc Đức Mẹ luôn lắng nghe, suy niệm, và sống với Lời của Thiên Chúa. Điều này được ghi lại trong Thánh Kinh qua bài ca Magnificat, một thánh thi mà Đức Thánh Cha đã ca ngợi là rất tuyệt vời, mô phỏng hoàn toàn con người và linh hồn của Mẹ đối với Thiên Chúa.

Khi chuyển ngữ bài giảng đầy ý nghĩa này, tôi cũng mong gửi đến những độc giả thân yêu với ước vọng, chúng ta cùng nhau noi gương Mẹ để sống và để chiếm hữu Thiên Chúa như tuyệt đỉnh đời mình. Và sau cùng, được về hưởng vinh quang Thiên Quốc, cùng Mẹ ca tụng tình yêu Thiên Chúa đến muôn muôn đời.

 

***

 

Lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời là một ngày vui mừng. Thiên Chúa đã chiến thắng. Tình yêu đã chiến thắng. Sự sống đã chiến thắng. Tình yêu đã cho thấy rằng nó mạnh hơn sự chết, rằng Thiên Chúa đã chiếm hữu sức mạnh thật, và sức mạnh của Ngài là sự thiện hảo và tình yêu. Đức Maria đã được đưa về Trời cả hồn lẫn xác: trong Chúa có chỗ cho thân xác. Thiên đàng không còn là một không gian xa lạ đối với chúng ta.

Chúng ta có một người mẹ ở trên Trời. Là Mẹ của Thiên Chúa, Mẹ của Con Thiên Chúa, và là Mẹ của chúng ta. Chính Chúa Giêsu đã nói điều này. Ngài đã làm cho người trở nên Mẹ của chúng ta khi nói với người môn đệ cũng như với tất cả chúng ta: “Này là Mẹ con!” Chúng ta có một người Mẹ trên Thiên Đàng. Thiên đàng được mở rộng, Thiên đàng có một trái tim.

Trong Tin Mừng, chúng ta đã nghe bài ca Ngợi Khen (Magnificat), một bài ca cao cả được thần hứng bởi Chúa Thánh Thần, và được đọc lên từ môi miệng của Đức Maria, đúng ra, từ trái tim của Mẹ. Bài ca tuyệt tác này phản chiếu hoàn toàn linh hồn, và con người của Đức Maria. Chúng ta có thể nói bài thánh thi của Mẹ là một minh họa về Đức Maria, một mẫu hình thật mà nhờ nó, chúng ta có thể nhìn thấy một cách chính xác người là ai. Tôi chỉ đề cao hai điểm của bài thánh thi tuyệt tác này.

Nó bắt đầu bằng lời “Ngơi Khen” (Magnificat): linh hồn tôi “ngợi khen Thiên Chúa,” tức là “tuyên dương sự cao cả” của Thiên Chúa. Đức Maria đã muốn Thiên Chúa trở thành cao cả trên thế giới, cao cả trong đời sống con người, và hiện diện giữa chúng ta. Mẹ không sợ Thiên Chúa có thể trở nên một “đối thủ” trong đời sống của chúng ta, có thể lấn lướt tự do, lấn lướt không gian thiết yếu của chúng ta bằng sự cao cả của Ngài. Mẹ biết rằng nếu Thiên Chúa cao cả, thì chúng ta nữa, cũng trở nên cao cả. Đời sống của chúng ta không bị chiếm đoạt nhưng được nâng lên và vươn xa: nó trở nên đáng giá đến nỗi nó trở thành cao cả trong vinh quang của Thiên Chúa.

Nguyên tổ đã có ý nghĩ phản lại Thiên Chúa. Sự thật này chính là căn nguyên của nguyên tội. Các ngài sợ rằng nếu Thiên Chúa quá vĩ đại, Ngài sẽ lấy đi một cái gì đó từ cuộc sống của họ. Họ nghĩ rằng nên để Thiên Chúa ở một bên, để có chỗ cho chính mình.

Đây cũng là một cám dỗ kinh khủng đối với thời đại tân tiến, của ba hoặc bốn thế kỷ qua. Ngày càng ngày nhân loại đã nghĩ và nói: “Nhưng Thiên Chúa này không cho chúng ta sự tự do; với tất cả những giới răn của Ngài, Ngài hạn chế không gian của đời sống chúng ta. Vì thế Thiên Chúa phải biến đi; chúng ta muốn được độc lập và tự lập. Không có Thiên Chúa này chúng ta sẽ trở nên mỗi chúa tể và làm những gì chúng ta muốn.”

Điều này diễn tả như thế nào trong thời đại tân tiến của chúng ta. Trước hết, nó đã suy nghĩ và tin rằng do việc loại bỏ Thiên Chúa ra một bên và được độc lập (tự do điều khiển), để theo chỉ duy ý nghĩ và những xu hướng của chúng ta, chúng ta sẽ thực sự được tự do để làm bất cứ điều gì chúng ta muốn mà không có một ai có thể ra lệnh. Nhưng khi Thiên Chúa biến mất, con người không trở nên tốt hơn, đúng ra, nó đánh mất phẩm giá thần linh, trên gương mặt của nó đã mất đi vinh quang Thiên Chúa. Cuối cùng, nó trở nên những sản phẩm đáng thương của một sự cách mạng mù quáng, và quả như thế, nó có thể bị lợi dụng và sai khiến. Những gì kinh nghiệm của thời đại chúng ta một cách chắc chắn đã minh xác đối với chúng ta về điều này.

Chỉ khi nào Thiên Chúa là cao cả thì con người cũng mới được cao cả. Với Đức Maria, điều này cũng phải hiểu như thế.  Chúng ta không thể loại bỏ Thiên Chúa, những gì khiến Ngài hiện hữu. Chúng ta phải chắc chắn rằng Ngài cao cả trong đời sống của chúng ta. Nhờ vậy, cả chúng ta nữa cũng được trở nên thần thiêng; tất cả vinh quang của phẩm chức thần linh cũng sẽ là của chúng ta…

Điều quan trọng là Thiên Chúa trở nên cao cả giữa chúng ta, trong đời sống cộng đồng và cá nhân.

Trong đời sống công khai, quan trọng là sự hiện diện của Thiên Chúa, thí dụ, vượt qua những tòa cao ốc chung, và rằng Ngài hiện diện trong đời sống cộng đồng của chúng ta. Vì chỉ khi Thiên Chúa hiện diện chúng ta mới có một vị trí, một hướng đi chung, nếu không, những tranh cãi trở nên không thể hóa giải, vì phẩm giá chung của chúng ta không còn được nhìn nhận.

Chúng ta hãy làm cho Thiên Chúa trở nên cao cả trong đời sống chung và riêng. Điều này có nghĩa là dành chỗ cho Thiên Chúa trong đời sống thường ngày của chúng ta, bắt đầu từ ban mai với lời kinh nguyện, và rồi dành thời gian cho Ngài, dâng Ngài các ngày Chúa Nhật. Chúng ta không phí phạm thời giờ tự do của mình nếu chúng ta dâng cho Ngài. Nếu Thiên Chúa đi vào thời giờ của chúng ta, toàn thời gian của chúng ta sẽ trở nên phong phú, rộng rãi, và cao cả hơn.

Một nhận xét thứ hai: bài thơ của Đức Maria – Magnificat – nguyên thủy: cùng một lúc, nó là một “tấm vải” được dệt bằng những “sợi chỉ” từ Cựu Ước, những lời của Thiên Chúa.

Vì thế, chúng ta thấy rằng Maria, có thể nói, “ở cùng nhà” với lời Thiên Chúa. Mẹ sống do lời của Thiên Chúa, Mẹ được xuyên thấu bởi lời Thiên Chúa. Để thể hiện điều này, Mẹ đã nói bằng lời Thiên Chúa, Mẹ đã suy nghĩ với lời Thiên Chúa, những suy nghĩ của Mẹ là những suy nghĩ của Thiên Chúa, những lời của Thiên Chúa. Mẹ được xuyên thấu bởi ánh sáng thần linh và đó là lý do tại sao Mẹ rất chói ngời, rất tốt lành, rất quang vinh với tình yêu và lòng thiện hảo.

Đức Maria đã sống Lời của Thiên Chúa, được thấm nhuần với Lời của Thiên Chúa. Và vì thế, Mẹ được hòa nhập trong Lời của Thiên Chúa, hoàn toàn quen biết với Lời, cũng như sau này Mẹ được ban cho sự hiểu biết thâm sâu của sự khôn ngoan.

Những ai suy nghĩ về Thiên Chúa thì suy nghĩ tốt, và những ai nói về Thiên Chúa cũng nói tốt. Họ có tiêu chuẩn chính xác để nhận xét mọi chuyện trong thế giới. Họ trở nên khôn ngoan, thông minh, và tốt lành. Họ cũng trở nên mạnh mẽ và can đảm với sức mạnh của Thiên Chúa, Đấng từ chối sự dữ và đẩy mạnh điều thiện trong thế giới.

Như vậy, Đức Maria nói với chúng ta, nói cùng chúng ta. Người mời gọi chúng ta hiểu Lời của Thiên Chúa, yêu mến Lời của Thiên Chúa, sống với Lời của Thiên Chúa, suy nghĩ với Lời của Thiên Chúa. Và chúng ta có thể làm điều này bằng nhiều cách thức khác nhau: bằng đọc Kinh Thánh, bằng việc thực hành tham dự một cách đặc biệt trong Phụng Vụ, trong đó Giáo Hội qua suốt quanh năm mở toàn bộ Sách Thánh cho chúng ta. Giáo Hội mở nó cho đời sống chúng ta và làm cho nó hiện diện trong đời sống chúng ta…

Nhờ đó, đời sống trở nên sáng chói và chúng ta có khả năng căn bản về Thánh Kinh để nhận định, và cùng lúc, chúng ta đón nhận điều thiện hảo và sức mạnh.

Đức Maria được đưa về trong vinh quang Thiên Quốc cả hồn lẫn xác, và với Thiên Chúa, và trong Thiên Chúa. Mẹ là Nữ Vương trời đất. Và như vậy Mẹ có ở xa chúng ta không?

Ngược lại là đàng khác. Một cách rõ ràng bởi vì Mẹ ở với Thiên Chúa và trong Thiên Chúa, nên Mẹ rất gần gũi với mỗi người chúng ta.

Trong thời gian sống trên mặt đất, Mẹ chỉ có thể gần gũi với một số ít người. Nhưng ở trong Thiên Chúa, Đấng gần gũi với chúng ta, một cách thực tế, “ở trong” tất cả chúng ta, Đức Maria chia sẻ sự gần gũi ấy của Thiên Chúa. Ở trong Thiên Chúa và với Thiên Chúa, Mẹ gần gũi với mỗi người chúng ta, hiểu rõ tâm can chúng ta, có thể nghe lời cầu xin của chúng ta, có thể giúp chúng ta với sự dịu dàng của tấm lòng người mẹ trần thế và đã được ban cho chúng ta như lời Chúa phán, một cách chắc chắn như một “người mẹ” đối với người chúng ta có thể chạy đến bất cứ lúc nào.

Mẹ luôn luôn lắng nghe chúng ta, luôn luôn gần gũi chúng ta, và là Mẹ của người Con, tham dự trong quyền năng của Con và trong sự thiện hảo của ngài. Chúng ta có thể luôn tín thác toàn đời sống chúng ta cho người Mẹ này, người Mẹ không xa rời bất cứ ai trong chúng ta.

Trong ngày lễ này, chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa về hồng ân của người Mẹ, và chúng ta hãy cầu xin cùng Mẹ Maria giúp chúng ta tìm ra con đường ngay chính mỗi ngày. Amen.

 

Nguồn: The Catholic THING, August 15, 2021

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0