Ánh Đức Tin

Băng Tuyết
Sau Giáng sinh
RỬA CHÂN CHO NHAU

Trời lạnh giá

Từng chiếc lá vàng bay tơi tả

Ngập mái tóc

Ướt áo thấm vệ đường

Lá rơi

Người bước

Chân ngập ngừng trước cửa trầm tư

“Trời cao vinh danh,

Trần thế an lành”

Nhạc rộn lên từ cõi lòng cởi mở

Sáng lung linh

Từ vạn nẽo

Đổ về

Quỳnh Hoa

Tháng 12/2017

 

Older Post